Chùa tọa lạc ở xã Tam An, huyện Long Đất, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, sát núi Chân Tiên, trên con đường đi vào chùa Long Hòa, dinh Bà Cố. ĐT: 064.869338. Chùa thuộc hệ phái Bắc tông.
Chùa được Hòa thượng Thanh Kế – Huệ Đăng xây dựng vào năm 1909.
Nhật Liên tông do ngài Nhật Liên thành lập vào thế kỷ 12. Tông phái này lấy kinh Pháp Hoa làm căn bản cho tư tưởng và sự thực hành. Tông phái này thiên về thực hành, thay vì niệm danh hiệu Phật, họ niệm danh hiệu Pháp. Câu xướng đề mục của họ là: Nam Mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh (câu niệm tiếng Nhật là “Namu Myõhõ Reng-kyõ. Kyõ là Kinh, Reng là Liên Hoa, và Myõhõ là Diệu Pháp). Hành giả của tông phái này thường đánh trống gõ nhịp, miệng niệm câu đề mục đó.
Vào ngày 16/08/2013 nhằm 10/07 năm Quý Tỵ, Hòa thượng thượng Trí hạ Quảng đã về thăm Tổ Đình Thiên Thai. Nhân dịp lễ húy kỵ lần thứ 60 của Tổ sư khai sơn Thiên Thai Thiền Giáo Tông Đại lão Hòa thượng thượng Huệ hạ Đăng, HT Tôn sư đã có đôi lời chia sẻ đến quý Tăng Ni, Phật tử về công hạnh và cuộc đời hành đạo của Tổ sư.
(Bài giảng tại trường hạ chùa Phổ Quang, Q.Tân Bình, 8-2008) HT. Thích Trí Quảng
Kinh Pháp Hoa được gọi là Viên giáo, vì bao hàm được tất cả các kinh điển mà Đức Phật đã thuyết trong suốt cuộc đời Ngài. Các pháp Phật dạy đều là phương tiện để giúp chúng ta thâm nhập thế giới Phật, được kinh Pháp Hoa ví như thuyền bè đưa người từ niềm an lạc này đến niềm an lạc khác, để sau cùng tất cả hành giả đều chứng Nhứt thiết chủng trí. Vì vậy, nếu không thực hành giáo pháp, chắc chắn đời đời kiếp kiếp ở trong Nhà lửa tam giới.
Nói đến kinh Pháp Hoa, các vị danh Tăng đều hết lòng ca ngợi. Riêng tôi, từ sơ phát tâm đã có nhân duyên đặc biệt với bộ kinh này. Lần đầu tiên, khi tôi theo một số Thầy đến chùa Hoằng Khai ở Tân An để thỉnh Phật, tôi được thầy Đạt Vương tặng bộ kinh Pháp Hoa bằng chữ Hán. Mặc dù lúc đó tôi chưa biết thọ trì, nhưng nghe đến tên kinh, trong lòng tự nhiên cảm thấy thích thú kỳ lạ.
Tôi gợi thêm một số suy nghĩ để mãn hạ, quý vị về bổn tự làm đúng ý nghĩa Phật dạy. Bộ kinh Pháp Hoa được coi là quan trọng nhất trong kinh điển Phật giáo Đại thừa. Đức Phật đã thuyết kinh Pháp Hoa và thầy tổ của chúng ta đã thọ trì kinh này.
Là đệ tử của Đức Phật, chúng ta đi theo lộ trình của Phật đã đi và thể hiện
trong cuộc sống những giáo pháp mà Ngài truyền trao cho chúng ta. Tuy nhiên,
trong đạo Phật, khi triển khai lời Phật dạy, mỗi vị Tổ sư đều có phương pháp
thực tập riêng biệt, khác nhau, tùy theo hạnh nguyện và nhân duyên của từng vị,
Dược Sư nghĩa là thầy thuốc, nói đủ là Tiêu tai diên thọ Dược Sư Lưu Ly Quang
Vương Như Lai. Tiêu tai diên thọ là mục tiêu của Phật Dược Sư. Tu hành cần phải
đặt mục tiêu để hướng tới. Nếu chúng ta đặt mục tiêu quá cao thì sẽ không đến
được. Đức Phật đặt mục tiêu trong tầm tay nên Ngài tiến đến được.
Tâm hạnh
người tu, nói cho rõ là tâm hạnh của Phật tử, hay tâm của Phật và hạnh của
Bồ-tát. Chúng ta nói về tâm của Phật và đệ tử Phật. Phật dạy Ngài trải qua vô
lượng kiếp tu, nhưng chủ yếu tu cho được tâm Phật mới thành Phật. Chúng ta được
mệnh danh là đệ tử Phật thì phải đi con đường của Phật; nếu đi lệch hướng,
không phải là Phật tử, nhưng thành tà ma, trở thành phá pháp Phật, hay là đứa
con hư, con phá sản.
Chấp hay cố chấp vào một điều gì đó, còn gọi là định kiến. Chính sự chấp trước
này làm chúng ta đau khổ, cho nên coi nó là mối nguy hại cần phải tránh. Tránh
bằng cách nào ? Phật dạy một là phá chấp, tức có gì ràng buộc thì chúng ta tìm
cách phá bỏ, hai là xả chấp, chúng ta không phá, nhưng bỏ quên để nó rơi xuống,
không dính vô ta.
Theo Bổn
môn Pháp Hoa, lễ Phật theo hình thức là phần phụ, phần tâm linh mới là chính
yếu, tức chúng ta mượn hình thức bên ngoài để biểu lộ tâm bên trong. Vì vậy,
khi chưa có độ cảm về Phật, chưa thấy Phật thì lễ Phật không sanh công đức,
không phải là tu Bổn môn. Trái lại, có độ cảm sâu về Phật, dù chưa lạy, nhưng
tâm đã lạy, thì đã sanh công đức, nên thấy Phật trong chiêm bao.
Chúng ta
ai cũng có ý niệm làm lại cuộc đời là làm sao cho cuộc đời mình tốt hơn. Tôi
chia thành nhiều lớp. Lớp thứ nhất là những người cơ nhỡ phạm pháp, mất quyền
công dân. Khi phạm phải những sai lầm tội lỗi bị luật pháp ràng buộc, xã hội
xem thường thì tự xét nguyên nhân nào đưa đến lỗi lầm đó và chịu hậu quả xấu.
Trong mùa an cư, chúng
ta đi theo con đường Trung đạo của Phật dạy, nghĩa là không sống khổ hạnh thái
quá cũng không sống bất cập. Nếu ép xác quá độ, cơ thể chúng ta sẽ bị bạc nhược
thì dù có nội lực, trí tuệ cũng không phát sinh được. Đó là kinh nghiệm của Đức
Phật khi Ngài tu khổ hạnh đến mức da bụng dính với xương sống,
Hộ trì Phật pháp là một câu tiếp theo của câu
tuyên dương Chánh pháp, vì có Chánh pháp, chúng ta mới hộ trì. Thật ra chỉ có
Phật mới có Phật pháp, vì Phật là bậc Toàn giác thấy được chân lý và pháp là
chân lý, Ngài đem hiểu biết truyền đạt cho mọi người để họ nhận ra chân lý và
áp dụng trong đời sống để trở thành Hiền thánh.
Mỗi năm tôi tới thăm trường hạ này và trao đổi kinh nghiệm an cư. Tuy nhiên,
năm nay tuổi tôi đã lớn, sức khỏe không cho phép, nhưng ba tịnh xá của hệ phái
Khất sĩ tổ chức an cư và tập trung về đây nghe pháp, nên tôi nhận lời đến thăm
và chia sẻ kinh nghiệm tu hành với quý Tăng Ni.
Bàn về hạnh phúc ở trong đời thường từ những điều
bình dị để chúng ta nắm bắt được trong cuộc sống. Con người tham vọng nên nghĩ
hạnh phúc tùy thuộc ở tiền của và địa vị xã hội; nhưng khi chúng ta cố gắng
kiếm tiền và địa vị đạt được ở đỉnh cao cũng không thấy hạnh phúc.
Theo
lịch sử Phật giáo, khi Đức Phật thành đạo, Ngài đến Lộc Uyển giáo hóa năm anh
em Kiều Trần Như đắc quả vị A la hán, sau đó, Ngài tiếp tục độ 50 thanh niên
dòng họ Da Xá cũng đắc La hán. Dưới sự hướng dẫn, thương yêu, đùm bọc của Phật,
tâm các vị này liền trở nên thanh tịnh và chứng Thánh quả một cách dễ dàng.
Đức Phật thành đạo ở Bồ Đề
Đạo Tràng, Ngài tìm ra giá trị thực của cuộc sống, nhưng Ngài không thể truyền
trao giá trị thực đó cho mọi người vì tất cả mọi người còn đang kẹt trong sinh
tử và khổ đau, nên không thể nhận được ý nghĩa của Niết-bàn. Vì vậy, Đức Phật
nghĩ đến diệt độ, nghĩa là sống với Niết-bàn của Ngài;
Đức Phật đưa ra nhiều pháp môn tu khác nhau để thích ứng với nhiều nghiệp chướng trần lao của chúng sinh ở Ta bà. Tuy nhiên, các pháp môn tu không ngoài mục tiêu ngăn chận phiền não, trần lao cho chúng sinh và giúp mọi người được giải thoát.